+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Ðề tài: Kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn

  1. #1
    Join Date
    Sep 2012
    Bài gởi
    1,619
    Thanks
    323
    Thanked 444 Times in 348 Posts
    Blog Entries
    57

    Học tập suôt đời! Kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn

    Bài 12 : Kể lại một kỉ niệm khó quên về tình bạn.

    A. HƯỚNG DẪN
    Viết đúng thể loại văn kể chuyện. Nội dung cần nêu được:

    - Câu chuyện nói về ai? Diễn biến cụ thể ra sao? Kết thúc của câu chuyện này như thế nào?
    - Câu chuyện đã để lại trong em những ấn tượng gì tốt đẹp về tình bạn.
    - Lời văn phải chân thực, có cảm xúc. Diễn đạt rõ ý, dùng từ, đặt câu đúng ngữ pháp và chính tả, trình bày sạch sẽ.

    B. BÀI VĂN MẪU

    Bài thứ nhất

    Bạn Nguyên của em

    Đầu năm học lớp 4, em được bầu làm tổ trưởng tổ 5. Sau khi khai giảng, tổ em được bổ sung thêm một bạn mới tên là Lê Thái Nguyên. Thế là tổ em có bốn nam và bốn nữ : em, Nguyên, Trường, Hữu, Mỹ , Lệ, Trà , Hương. Cô giáo xếp Nguyên ngồi cạnh em và cô dặn “nhớ giúp đỡ bạn, quý mến bạn”.

    Chỉ mấy ngày sau, bạn Hòa ở lớp 5A nói nhỏ với em : “Mẹ bạn Nguyên bị mù, Nguyên là đứa con ngoài giá thú”. Em nói với bố mẹ tin này thì bị bố nạt và nói : “Mỗi người có một cảnh ngộ riêng. Con phải yêu thương quý mến bạn bè, nhất là đối với Nguyên chứ”.Một tháng sau mẹ dặn em : “Chiều nay con mời bạn Nguyên đến nhà ta chơi nhé !”.

    Nguyên nhỏ người , đôi mắt đượm buồn. Gương mặt sáng sủa, tóc quăn, ít cười nhưng nói thì dịu dàng như con gái. Nguyên học toán không bằng em, nhưng môn Chính tả, Tập đọc, Kể chuyện, Luyện từ, Tập làm văn thì hơn hẳn em và nhiều bạn khác. Sách vở của bạn giữ gìn rất cẩn thận, chữ Nguyên rất đẹp, đẹp nhất lớp. Trong giờ sinh hoạt, có lần cô giáo nói : “ Các em nên học tập bạn Nguyên về tập viết chữ đẹp, để cuối năm học lớp Bốn chúng ta có nhiều em thi giật giải “Vở sạch chữ đẹp” toàn khối , toàn trường”.

    Nguyên rất thân ái với các bạn. Bạn biết nhiều chuyện về các loài thú, loài chim, loài hoa. Bạn hiền lành và có vẻ nhút nhát , rất khiêm tốn học hỏi các bạn. Đến tháng 11, Nguyên vươn lên về môn Toán , các bài kiểm tra thường được 9,10 như một số bạn trong lớp. Giờ ra chơi, Nguyên đã dám theo các bạn ra sân đá cầu nhưng còn vụng về lắm.

    Lần Nguyên đến nhà chơi, mẹ cho hai đứa ăn chè ngô, lúc ra về mẹ tặng Nguyên một hộp bút “ Hồng Hà” khá đẹp. “ Con cảm ơn bác” , Nguyên khoanh tay nói với mẹ em như thế.

    Nhân ngày nhà giáo Viêt Nam 20-11-2004 , cả tổ em rủ nhau kéo đến nhà Nguyên chơi. Bà ngoại và mẹ Nguyên rất vui khi đón tiếp các bạn nhỏ của con, của cháu mình. Nhìn thấy cảnh nhà nghèo và mẹ Nguyên bị mù, chúng em vô cùng cảm động. Bạn nào cũng thương cũng quý Nguyên, nhất là các bạn gái trong tổ, trong lớp.

    Nguyên là học sinh giỏi, thi “ Vở sạch chữ đẹp” nhất trường, giành giải Nhì môn Tiếng Việt toàn quận. Bạn được cấp học bổng “ Học sinh vượt khó học giỏi”.

    Lên lớp Năm, em được bầu làm lớp phó phụ trách học tập. Cả tổ bầu Nguyên làm tổ trưởng. Cô giáo khen : “ Các em giỏi lắm. Nguyên thật xứng đáng”

    Trần Đăng Bằng
    Thổ Tang- Vĩnh Phúc




    Bài thứ hai

    Người bạn chí thiết tuổi thơ

    Sau khi bố tôi mất, mẹ đưa tôi về ở với bà ngoại. Năm đó, tôi lên học lớp Ba. Bà ngoại là công nhân nhà máy dệt, về hưu đã gần 20 năm. Mẹ tôi là công nhân của Công ty công viên thị xã, mẹ thường đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về.

    Ở gần nhà bà ngoại cũng có trường tiểu học, nhưng vì tôi là học sinh ngoại tuyến nên phải đi học xa, cách nhà bà đến hơn hai cây số. Nhiều hôm trời mưa gió, tôi còn nhỏ nên đi học thật vất vả. Mẹ vẫn an ủi động viên : “Hoàn cảnh gia đình ta có nhiều khó khăn, con cố gắng, mẹ con ta cố gắng.”. Nghe mẹ nói, nước mắt mẹ chảy ra, tôi thương mẹ, thương bà lắm. Học kì I lớp Ba, tôi đã phấn đấu trở thành học sinh giỏi.

    Sáng chủ nhật hôm ấy, tôi đang ngồi học bài thì cô bạn hàng xóm sang chơi. Đã nhiều lần gặp nhau, nhưng tôi rụt rè không dám làm quen bắt chuyện. Người bạn mới cao hơn tôi nửa cái đầu, gương mặt bầu bĩnh , nước da trắng mịn màng. Đôi bàn tay búp măng, bạn giở từng trang vở của tôi, nheo mắt cười, nói :Chữ viết cậu đẹp quá !”

    Tuổi thơ vốn hồn nhiên. Bạn tự giới thiệu họ tên mình là Lê Thị Hương Lan , rồi thầm thì hỏi : “Đằng nớ tên gì?”. Nghe tôi nói, bạn nhắc lại tên tôi : “Nguyễn Thị Quỳnh”. Chúng tôi cùng rúc rích cười…

    Sau đó, hầu như chủ nhật nào Hương Lan cũng sang nhà tôi chơi, lúc nói chuyện vui, lúc trao đổi về các bài tập Tiếng Việt, bài toán khó. Mấy lần Hương Lan mời tôi sang nhà bạn chơi, nhưng tôi chỉ hứa và khất. Hoàn cảnh nghèo khó, thiếu thốn nên mẹ dặn : “Không được thấy người sang bắt quàng làm họ”. Bố mẹ Lan đều dạy học : bố dạy Toán trường Trung học cơ sở Chu Văn An, mẹ là Hiệu phó trường Tiểu học Kim Đồng. Ngày 1-6, tôi ở trường về thì đã thấy bố mẹ Lan đang ngồi nói chuyện trong nhà với bà ngoại. Tôi cúi đầu chào.

    -Cháu chào hai ông bà.

    -Chào cháu. Cháu đi dự lễ 1-6 ở trường về à?

    -Vâng ạ!

    Bố mẹ Lan xem giấy khen và phần thưởng của tôi, rồi nói với bà : “Con bé ngoan và học giỏi. Thương nó vất vả quá !”… Ông bà cho tôi một số món quà, có một bộ quần áo rất đẹp và sách vở , một cái ba-lô màu xanh đựng sách vở đi học , thứ mà tôi hằng ao ước lâu nay. Tôi cảm ơn, tay run run nhận quà. Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi và nói : “Thỉnh thoảng cháu sang nhà bác chơi. Cháu và cái Lan cùng tuổi , cùng lớp đó…”

    Chắc là Hương Lan đã nói với bố mẹ mình về hoàn cảnh của tôi nên đã nhờ mẹ xin cho tôi về học tại trường Tiểu học Kim Đồng, cách nhà bà độ nửa cây số. Mọi thủ tục giấy tờ chuyển trường, bố mẹ Lan đều làm cho tôi cả.

    Lớp Bốn, tôi và Lan đều đạt danh hiệu học sinh giỏi và thi học sinh giỏi môn Toán toàn quận. Lan được giải Nhì, tôi được giải Ba. Chúng tôi trở th ành đôi bạn thân. Bố mẹ Lan thương tôi và coi tôi như con cháu trong nhà.

    Tôi không còn phải đi học xa nữa. Những hôm mưa to gió lớn, tôi lại bâng khuâng nhớ đến kỉ niệm buổi đầu gặp Hương Lan.

    Nguyễn Thị Quỳnh
    Thị xã Hưng Yên
    Nguồn: http://diendankienthuc.net.
    thay đổi nội dung bởi: Lệ Ngân, 12-02-14 lúc 05:05 PM

  2. #2
    Join Date
    Sep 2012
    Bài gởi
    1,619
    Thanks
    323
    Thanked 444 Times in 348 Posts
    Blog Entries
    57

    Học tập suôt đời! Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn.

    Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn.

    Bài làm

    - Yến ơi! Đi học thôi!
    - Ơi! Chờ tớ với!

    Ngày nào cũng vậy, Hà rủ tôi đi học. Nhà Hà ở xóm Giữa, nhà tôi ở xóm Chùa, còn ngôi trường Tiểu học Kim Đồng nằm ngay trên khu đất cao đầu làng, bốn bề là cánh đồng lúa xanh bát ngát.

    Tôi với Hà chơi thân với nhau từ năm học lớp một. Nhà Hà nghèo lắm, Bố là hương binh nặng, cụt cả hai chân trong trận tấn công giải phóng Buôn Ma Thuột. Mọi việc đồng áng dồn lên đôi vai của mẹ. Hà rất thương mẹ nên cố gắng giúp mẹ những việc nhỏ trong nhà như chăn trâu, cắt cỏ, trông em…

    Tuy hoàn cảnh gia đình khó khăn như vậy nhưng Hà vẫn học rất giỏi, nhất là môn Toán, còn tôi,môn tôi sợ nhất chính là môn Toán. Hà thường bảo tôi đừng ngại, có gì không hiểu thì cứ hỏi, bạn ấy sẽ giải thích cho. Trên đường đi học hoặc tan học, Hà chủ động trao đổi bàn với tôi. Nhờ vậy mà kết quả môn Toán của tôi dần dần khá hơn.

    Có một kỉ niệm khó quên trong lĩnh vực tình ban giữa tôi và Hà. Lần ấy, tôi giận Hà đến cả tuần. Sau nghĩ lại, tôi thấy là mình sai, nghĩ sai về bạn. Đầu đuôi câu chuyện như sau:

    Hôm đó, cô giáo Lan cho lớp làm bài kiểm tra môn Toán. Tôi chỉ làm được một bài và nghĩ mãi mà không giải ra đáp số hai bài còn lại. Thấy Hà làm xong, tôi che miệng bảo Hà đọc để tôi chép vì thời gian đã gần hết nhưng Hà lắc đầu nói nhỏ: “Bạn hãy tự giải lấy!”. Bài làm của Hà được điểm 10, còn bài của tôi bị điểm 4. Tôi cho rằng Hà xấu bụng, không muốn giúp tôi nên giận lắm, chẳng thèm chơi với Hà nữa. Ngày ngày, Hà vẫn rủ tôi đi học nhưng tôi làm thinh không đáp. Biết Hà buồn, tôi mặc kệ.

    Một tuần trôi qua như thế. Các bạn trong tổ, trong lớp cũng xì xào to nhỏ về chuyện chúng tôi giận nhau. Có bạn bênh tôi, có bạn bênh Hà. Còn tôi, suốt một tuần, tôi giận Hà, Hà không giúp đỡ tôi nhưng đến nay càng nghĩ càng thấy mình sai trái. Đã lười học, ỷ lại mà còn giận Hà, để mất một người bạn tốt. Đem chuyện kể cho mẹ nghe, mẹ cũng bảo là tôi sai, phải xin lỗi Hà.

    Xin lỗi khi đã biết mình có lỗi, tưởng dễ mà không dễ. Tôi phân vân mãi. Nói thế nào nhỉ?! Liệu Hà có vui lòng bỏ qua cho mình hay không? Liệu tình bạn giữa hai đứa có trở lại thân thiết như trước? Cuối cùng, tôi quyết định sẽ gặp Hà để xin lỗi.

    Hôm ấy, có lẽ Hà nghĩ rằng tôi vẫn giữ thái độ lạnh lùng nên Hà đi ngang qua nhà tôi mà không gọi. Tôi vội chạy theo cầm lấy tay Hà. Hà dừng lại, dịu dàng hỏi: “Yến hết giận mình rồi sao?!”. Tôi bối rối đáp: “Mình xin lỗi Hà! Tha thứ cho mình nhé !”. Bất chợt, Hà kéo tay tôi cùng chạy và cất tiếng cười khanh khách giòn tan. Nhìn gương mặt rạng rỡ của Hà, tôi biết Hà vẫn coi tôi là người bạn thân thiết nhất.

    Các bạn thấy đấy, giờ thì tôi và Hà khăng khít như hình với bóng. Tôi học khá môn Toán là nhờ Hà giúp đỡ tận tình. Còn tôi, được bố mẹ mua cho cuốn chuyện nào hay, tôi cũng cho Hà mượn. Sáng sáng, tôi vẫn háo hức chờ tiếng gọi quen thuộc của Hà: “Yến ơi! Đi học thôi!” và đáp lại bằng giọng vui vẻ: “Ơi! Chờ tớ với!”.

    Theo Sách Văn mẫu lớp 5*
    Nguồn: http://diendankienthuc.net.
    thay đổi nội dung bởi: Lệ Ngân, 12-02-14 lúc 05:06 PM

  3. #3
    Join Date
    Aug 2009
    Đến từ
    LIÊN HỆ 0986 915 960
    Bài gởi
    4,459
    Thanks
    1,135
    Thanked 1,742 Times in 1,055 Posts
    Blog Entries
    1

    Học tập suôt đời!

    KỂ LẠI NHỮNG KỈ NIỆM KHÓ QUÊN VỀ TÌNH BẠN

    Bài làm:

    Tuổi thơ của tôi gắn với nhiều kỷ niệm đẹp: Kỷ niệm về thầy cô, về mái trường, kỷ niệm về những người bạn đã gắn bó với mình từ hồi lớp một. Có một kỷ niệm mà tôi luôn ghi nhớ. Đó là câu chuyện xảy ra giữa tôi và Mĩ Anh – người bạn mà tôi vô cùng quý mến. Câu chuyện xảy ra cách đây đã gần một năm. Giờ kiểm tra toán hôm ấy được cô giáo báo trước từ thứ sáu để cả lớp có thể chuẩn bị và ôn bài thật tốt. Tôi mải xem ti vi nên tôi chẳng ôn gì cả. Sáng hôm sau đến lớp tôi thấy lo lắng còn Mĩ Anh thì rất tự tin. Tôi cuống cuồng mở vở ra đọc bài còn Mĩ Anh ung dung ngồi chơi tú cùng các bạn. Cô giáo vào lớp và phát tờ kiểm tra. Vì không học bài nên tôi không làm được. Thời gian đã được hơn một nửa mà tờ giấy của tôi vẫn chỉ là một màu trắng. Lúc đó, Mĩ Anh đã làm xong bài rồi và đang ngồi soát bài, bạn ấy nhìn sang tôi để xem tôi đã làm xong bài chưa để cùng nộp bài. Nhìn vào bài tôi, Mĩ Anh ngạc nhiên vì tôi còn chưa viết nổi chữ nào. Tôi cầu cứu Mĩ Anh xin chép bài bạn. Mĩ Anh nhìn tôi lưỡng lự, nhưng ánh mắt van xin của tôi đã làm bạn nản lòng. Bạn cho tôi chép bài. Tôi mỉm cười và chép bài lia lịa.

    Lúc hết giờ cũng là lúc tôi viết xong chữ cuối cùng. Tôi nộp bài để cô chấm. Giờ ra chơi đã đến, tôi chạy ra cảm ơn Mĩ Anh nhưng bạn ấy chỉ cúi đầu, không nói gì. Tôi kệ bạn và chạy ra chơi nhảy dây. Tiết hôm sau, tôi cứ ngỡ được điểm 10 vậy mà lại bị một con 8 to tướng.Tôi quay sang trách móc Mĩ Anh nhưng bất chợt cô gọi chúng tôi. Cô nghiêm nghị hỏi: “Hai em, ai chép bài ai?” Tôi đang nghĩ liệu mình có nên nói ra không hay là đổ lỗi cho Mĩ Anh. Đang bâng khuâng thì tôi nghe thấy lời nhận lỗi của Mĩ Anh, tôi cảm thấy buồn và nóng mặt. Tôi lấy hết can đảm thú tội (nhận lỗi)với cô giáo vì việc đã làm sai trái của mình. Cô mắng tôi và cho tôi điểm 1.Mĩ Anh cũng bị cô mắng vì đã cho bạn nhìn bài. Cũng may là cô đã cho tôi làm lại để gỡ điểm.Cuối buổi học hôm ấy tôi lấy hết can đảm xin lỗi Mĩ Anh. Cứ tưởng bạn giận tôi không ngờ bạn tha thứ ngay cho tôi. Bây giờ, chúng tôi luôn bên nhau những lúc buồn vui. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn giận nhau. Nhưng nhớ lại những chuyện đã xảy ra chúng tôi lại phì cười và thế là hết giận nhau.


    • Trần Thu Hà (Lớp 5B – Trường tiểu học Dịch Vọng A, Hà Nội)

    Nguồn: http://diendankienthuc.net.
    SHOP ÁO ĐÔI - THANDIEU2

    https:// www.facebook.com/groups/shopaodoi/


+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •