kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Ðề tài: Phát biểu cảm nghĩ về thầy cô, hoặc cha mẹ

  1. #1
    anhyeu_cuaem331 is offline Thành viên
    Join Date
    Apr 2010
    Bài gởi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

  2. #2
    junkute10 is offline Thành viên
    Join Date
    Apr 2010
    Bài gởi
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Học tập suôt đời!

    Mình có bài này rất hay nhưng hơi dài, làm sao mình viết cho bạn được đây!!? Bạn có ở Quảng Ngãi không thì có thể nhận trực tiếp ? Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  3. #3
    junkute10 is offline Thành viên
    Join Date
    Apr 2010
    Bài gởi
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Học tập suôt đời!

    Bạn nhận đc tin của mình chưa ? Mình có bài này rất hay nhưng hơi dài đấy, làm sao mình gởi cho bạn !!? :baffle: Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  4. #4
    Gió Đêm is offline Thành viên
    Join Date
    Mar 2010
    Bài gởi
    24
    Thanks
    2
    Thanked 10 Times in 5 Posts

    Học tập suôt đời!

    "Con xin lỗi mẹ" - Bài văn được điểm 9 của một học sinh lớp 6

    Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: "Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi". Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất - mẹ tôi, buồn lòng...

    Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: "Con học bài kỹ lắm rồi". Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: "Con chưa học bài hôm qua" sao? Không, nhất định không.

    Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý "Mình thử nói dối mẹ xem sao". Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí "Con chào mẹ". Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: "Có việc gì thế con"? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”... Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”.

    Tôi "dạ" khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: "Ổn rồi, mọi việc thế là xong". Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện. Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy "róc rách" trên kẽ lá. Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển "Truyện về con người" chưa đọc, mình đọc thử xem". Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện "lỗi lầm" chăng ! "...

    Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình". Tôi suy ngẫm: "Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?". Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và... chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm. Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: "Con xin lỗi mẹ" đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi.

    Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

    "Từ thuở sinh ra tình mẫu tử - Trao con ấm áp tựa nắng chiều".


    Trên đây là bài tập làm văn đạt điểm 9 của bạn Quách Trí Dũng, lớp 6A Trường phổ thông Amsterdam Hà Nội. Đề văn của cô giáo Châu ra như sau: "Đã có lần em mắc lỗi. Em hãy kể lại lỗi lầm đó".

    5 năm học tiểu học, học bạ của Dũng đều đạt điểm 9 - 10. Năm học 2005 - 2006 Dũng đoạt giải nhất kỳ thi học sinh giỏi quận Hoàn Kiếm. Dũng còn được Huy chương bạc của cuộc thi Toán giao lưu tuổi thơ toàn quốc lần thứ 2 năm 2006, giải nhất "Thần đồng đất Việt" của Đài truyền hình kỹ thuật số - VTC tổ chức (tháng 5/2006). Tổng kết phong trào "Người tốt việc tốt" em được Chủ tịch UBND TP Hà Nội trao bằng chứng nhận đạt danh hiệu "Người tốt việc tốt" năm 2006 cấp thành phố, và được lãnh đạo nhà trường cử dự lễ trao bằng nhân kỷ niệm ngày giải phóng thủ đô 10/10/2006.
    Coi thêm ở đây nhé: Bài này đc 9.5 đó: Cảm nghĩ về mẹ.- Bài văn được điểm 9,5


    Cảm nghĩ về mẹ.- Bài văn được điểm 9,5 Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  5. #5
    junkute10 is offline Thành viên
    Join Date
    Apr 2010
    Bài gởi
    6
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Học tập suôt đời!

    Mình có bài này rất hay nhưng hơi dài. Làm sao gởi cho bạn được đây !!?
    Nhưng mình có thể gợi ý cho bạn:
    - Đầu tiên, bạn nên chọn 1 bộ phận của người mẹ như đôi bàn tay để miêu tả 1 chút.
    - Kể về những kỉ niệm đặc sắc của hai mẹ con rồi nêu lên cảm nghĩ của mình.
    Bài mình làm đc 9 điểm nè:
    MẸ


    Có tình cảm nào bao la, dạt dào như tình mẹ ? Có dòng suối nào hiền hòa, dịu ngọt như tấm lòng người mẹ dành cho con ? Hình ảnh người mẹ thân yêu luôn in đậm trong tâm trí tôi, không bao giờ phai nhạt...
    Bàn tay cuả mẹ chai sần từ bao giờ, tôi không biết. Chỉ biết rằng tay mẹ không trắng trẻo mịn màng như những người phụ nữ khác mà thay vào đó là màu da đen sạm vì cháy nắng. Đôi tay ấy của mẹ, có lẽ suốt đời không trở lại bình thường như đôi bàn tay người khác được...
    Nhưng chính đôi tay xương xẩu, bé nhỏ ấy lại đảm đang bao nhiêu việc mà người thường không thể gánh nổi.
    Mẹ năm nay chỉ ngoài 40 tuổi. Ở cái tuổi đó, người ta chỉ chớm bước vào tuổi trung niên. Thế nhưng, trên khóe mắt hiền từ của mẹ đã xuất hiện những nếp nhăn. Tóc mẹ đã lốm đốm những sợi bạc. Bao năm tần tảo, khổ cực đã làm cho mẹ thay đổi hẳn.
    Vào một ngày đông. Đêm đã khuya. Ngoài trời, gió lạnh rét buốt nhưng mẹ vẫn chăm chú ngồi bên ánh đèn khâu lại áo cho tôi. Tôi thương mẹ nhiều lắm và cảm thấy vô cùng ân hận. Chỉ vì ban ngày, tôi và lũ bạn đùa nghịch với nhau đến nỗi làm rách chiếc áo .“Ôi ! Lòng mẹ bao la quá ! Mẹ ơi! Không lẽ, chỉ vì muốn con có áo để đi học mà mẹ đành hi sinh như thế hay sao?”.
    Hàng ngày, mẹ vẫn mặc chiếc áo nâu sờn vai. Mẹ đã dành tất cả tình thương cho tôi, để cho tôi bằng bạn bằng bè.
    Có một lần, đi học về gặp lúc trời mưa, nhưng tôi không trú mưa mà cứ thể đội mưa về nhà. Tối hôm ấy, tôi nóng sốt li bì, khiến mẹ phải thức trắng đêm để chăm sóc cho tôi. Người sờ tay lên trán tôi, mắt đỏ hoe. Chợt một giọt nước mắt lăn dài trên gò má của mẹ rơi xuống mặt tôi nóng hổi. Tôi thầm nhủ: “Mẹ ơi ! Con không sao đâu ! Mẹ đừng lo nhiều mà ảnh hưởng đến sức khỏe mẹ ạ ! Ước gì con học thật giỏi để mai này có thể đỡ đần giúp mẹ.”
    Công việc làm đồng của mẹ dường như diễn ra từ ngày này sang ngày khác. Mặc dầu mưa to, gió lớn, những ngày đông giá lạnh, mẹ vẫn làm lụng vất vả.
    Một buổi chiều đông, gió Bấc se lạnh, mưa rả rích. Đi làm đồng về, người mẹ ướt sũng, đôi môi thâm lại vì rét. Tay mẹ run cầm cập. Thương mẹ quá ! Tôi vội chạy lại, áp đôi tay của mình vào tay mẹ, mong chút hơi ấm nhỏ bé ấy có thể làm mẹ đỡ lạnh đi phần nào. Tôi hỏi mẹ:
    - Mẹ ơi ! Mùa này mưa nhiều, mẹ ở nhà chứ đi làm chi vậy ?
    Mẹ cười bảo:
    - Con mẹ ngây thơ quá ! Mẹ không làm thì lấy gì nuôi con ăn học. Trời làm khó thì mình chịu thôi con ạ !
    Mẹ làm việc suốt ngày. Dường như chỉ có buổi tối mới là thời gian để cho tôi tâm sự với mẹ. Mẹ nói với tôi:
    - Con biết không ? Lúc mẹ còn bé, đất nước đang trong thời kì kháng chiến chống Mỹ, do hoàn cảnh gia đình khó khăn, mẹ phải nghỉ học khi chưa hết bậc Tiểu học. Ước mơ của mẹ bây giờ là nuôi con ăn học đến nơi đến chốn.
    Hiểu thấu tình cảm của mẹ, tôi luôn tự nhủ: “Nhất định tôi sẽ không làm mẹ buồn lòng”. Mỗi khi có chuyện không vui, tôi đều kể cho mẹ nghe. Mẹ luôn là người động viên, an ủi tôi để tôi có thể vững bước đi lên. Mẹ bảo muốn đạt được thành công, con cần phải có ý chí vượt lên mọi khó khăn, gian khổ. Có lẽ, mỗi bước đi của tôi trên đường đời đều nhờ có sự quan tâm, dìu dắt của mẹ.
    Mẹ thường hay giúp đỡ những người khác, nhất là những người gặp khó khăn, mẹ rất thông cảm với họ. Mẹ dạy bảo tôi rất nhiều điều hay: những đạo lí sống ở đời, lòng nhân ái, tính vị tha ...Và còn biết bao nhiêu điều mà tôi cần phải học tập ở mẹ.
    Không hiểu sao, mỗi khi nghĩ về mẹ là lòng tôi băn khoăn, day dứt về những tháng năm mẹ nuôi tôi ăn học. Vì ai mà mái tóc mẹ điểm bạc ? Vì ai mà đôi tay mẹ chai sần ? Và vì ai mà nơi khóe mắt mẹ hằn sâu những nếp nhăn của ngày tháng ? Bởi mình tôi, một mình tôi mà thôi. Tôi thấy hối hận nhiều vì có lúc còn làm mẹ buồn, và càng thắm thía hơn những tình cảm âu yếm, dịu dàng của mẹ, như lời hát
    “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”
    Và tôi muốn nói với mẹ rằng: “Con yêu mẹ lắm, yêu tha thiết. Đừng bao giờ xa con, mẹ nhé ! Con chẳng thể sống được nếu thiếu mẹ trên đời, mẹ ơi !” Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  6. #6
    Diego's Avatar
    Diego is offline Thành viên
    Join Date
    Jan 1970
    Bài gởi
    12
    Thanks
    41
    Thanked 109 Times in 27 Posts

    Học tập suôt đời!

    Uớc gì bài của mình hoành thành xong, mình gửi cho bạn một ít.
    mình gợi ý nha
    Đây là bài hát Tình Cha, nói chung nếu viết về ba về má thì kiếm mấy bài hát, dựa vào đó mà viết.

    Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương
    Ngọt ngào như giòng nước tuôn đầu nguồn
    Suốt đời vì con gian nan,
    Ân tình đậm sâu bao nhiêu, Cha hỡi Cha già dấu yêu

    Và con nhớ mãi những ngày tháng qua
    Kỷ niệm năm nào khó phai trong lòng
    Nhớ hoài tuổi thơ bên Cha, gian khổ ngày đêm chăm lo
    Mong muốn con được lớn khôn

    Còn nhớ những ngày ấy, những đêm trường giá lạnh

    Và Cha nằm ôm con sưởi ấm những canh dài
    Nhè nhẹ hôn con và Cha khẽ nói: Này con yêu ơi...
    Con hãy nhớ.. hãy nhớ... lời Cha sống cho nên người
    và con hãy chớ bao giờ dối gian

    Nghèo thì cho sạch rách sao cho thơm!
    Những lời của Cha năm xưa
    Con nguyện ghi sâu trong tim
    Cha hỡi Cha già dấu yêu...

    Còn đây là một số bài của mình, nhưng chỉ là bản nháp thôi

    Không ba!
    Tác giả: Vũ An
    Ba, ba ơi ba!

    Thân thương, chiều mến, có lẽ tôi sẽ không bao giờ được gọi.


    - Nhìn vào một gia đình kìa, trông họ xem, để xem họ có cái gì nào. Ừ, họ có cả gia đình đầm ấm, những đứa trẻ có ba có mẹ. Nụ cười luôn ở trên môi, lúc khe khẽ, lúc vang to, dồn dập vào tim tôi như ngàn nỗi kim châm.

    - Hồi nhỏ tôi cũng có ba như bao đứa khác, nhưng cách đây bảy năm về trước tôi đã mất tất cả. Mất ba, mất cả tâm hồn.
    Con không cha như nhà không nóc. Nóc là cái quyết định cả ngôi nhà, mang lại vẻ đẹp bề ngoài lẫn tâm hồn của một ngôi nhà. Thế là tôi đã mất đi một thể sác, một tâm hồn.

    Công cha như núi thái sơn.
    Núi thái sơn là gì cơ chứ, người ba trong tôi còn lớn hơn trái đất này.

    - Mỗi lần nhìn vào cuộc sống của họ mà thấy thèm, cứ thấy một cái gì đó thiếu thiếu. Có lẽ tôi thiếu một người ba, người ấy vĩ đại, luôn dương cao ý chí dù cuộc sống có khắc nhiệt bao nhiêu. Người ba trong trí tưởng tượng của tôi có lẽ che lấp một bầu trời, người có khả năng chọc trời khấy nước. Dù trời có sập xuống thì ba cũng sẽ chống trời để cho tôi được sống. Nếu tôi còn ba, ba tôi chắc cũng sẽ làm được những điều như thế. Ôi người ba, thật tuyệt vời!

    Chương I: Ký ức bên ba!

    Nhớ hoài tuổi thơ bên ba, cuộc sống gian khổ, nhiều đêm giá lạnh ba nằm ôm con sưởi ấm những canh dài để con được ngon giấc dẫu thân ba lạnh buốt giá. Ba luôn nhủ bên tai con rằng: “Cuộc sống rất đỗi khó khăn, nhưng không vì thế con chịu thua tất cả. Hãy sống cho nên người, nghèo thì cho sạch, rách sao cho thơm, chớ bao giờ dối gian.

    Ba suốt đời vì con mà gian nan. Mồ hôi và máu của ba đã rơi trên những cánh đồng trơ sỏi đá. Những lúc trưa hè, nắng gió thiêu đốt thân ba, thân ba giờ đã nâu xám chất nắng. Những lúc trời mưa tầm tã, thúi đất thúi thân. Tay chân ba còn đâu, ngoài những vết lở do nước ăn. Dù mấy, vì con ba sẵn sàng hy sinh cả tấm thân để con luôn được no ấm.

    Gian khổ ngày đêm chăm lo. Ba mong muốn tôi được lớn không. Ba không giỏi, nhưng ba xem trọng cái chữ. Ba biết rằng vì ba không có chữ nên cuộc sống cơ cực. Ba đặt con tên An, tên An là an bình, an tâm. Nhưng không phải thế, ba đặt con tên An, từ an trong từ “an cư lập nghiệp”. Ba hằng ước cuộc sống của con tốt đẹp, đừng như cuộc sống của ba.

    Ba dạy con biết bao nhiêu điều, nhiều lúc con cãi lời ba. Ba không mong muốn con đi theo vết xe đổ của ba, con đường ba đi lắm chông gai. Nhưng con đâu có hiểu, giận dỗi rồi bỏ nhà ra đi, ba chạy theo con rồi ba chợt té, ký ức năm nào lại hiện lên, cái ngày ba dắt con đi từng bước chập chững, dìu con đi trên những con đường sỏi đá mấp mô, con chợt té xuống, nằm đấy và khóc, ba đã không đánh con mà đỡ con dậy! Nhưng con thật bất hiếu, con chỉ biết chạy theo tính cách nông nổi, để lại ba nằm ấy tay đầy máu.

    Thế rồi cuộc sống cứ trôi, ký ức hằng khắc sâu trong tâm, con xin lỗi ba, con đã không làm tốt được bổn phận của người con. Những lời của ba năm ấy luôn nằm mãi trong tâm trí của con và sẽ không bao giờ con quên.




    Xuân bên Ba


    Thể loại: Cảm xúc
    15-02-2010
    Tác giả: Vũ An

    Ba ở nơi hiu quạnh
    Bốn bề là cỏ khô
    Đất trồng trơ sỏi đá
    Giọt nước càng hiếm hoi

    Ba nay thân đã già
    Cô đơn trong nhà nhỏ
    Quần áo không ai giặt
    Cơm nước Ba tự lo

    Cuộc sống Ba thiếu thốn
    Hạt gạo mọt hết rồi
    Từ manh vải áo mặc
    Đến quần lai chắp vá

    Xuân tới ba thêm già
    Sức Ba giờ đã yếu
    Thương Ba con khóc nhiều
    Nhưng con thật bất hiếu

    Xuân mới Ba vẫn cũ
    Cái mũ hóa tổ ong
    Mảnh áo sờn đôi vai
    Quần Ba vết chắp vá

    Chiều nay con thăm lại
    Căn nhà cũ ba sống
    Mảnh vườn đầy cỏ khô
    Giếng nước nay đã cạn

    Xuân đã đến bên Ba
    Chỉ là sự cô đơn
    Trong cái hạn đá nẻ
    Sự hiu quạnh âm u

    Ba ơi Ba con sẽ
    Học thật giỏi thành tài
    An cư rồi lập nghiệp
    Xây cuộc sống cầu sung

    Rồi xuân đến bên Ba
    Ba sẽ luôn có con
    Mùa xuân lại bừng tỉnh
    Hạnh phúc và ấm no
    Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  7. #7
    Thandieu2's Avatar
    Thandieu2 is online now Trưởng phòng
    Join Date
    Aug 2009
    Đến từ
    LIÊN HỆ 0984 084 911
    Bài gởi
    4,283
    Thanks
    1,026
    Thanked 1,485 Times in 851 Posts
    Blog Entries
    1

    Học tập suôt đời! Viết về Bố - Người thân yêu nhất.

    Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

    Bài làm:


    Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

    Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

    Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

    Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

    Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

    Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

    Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

    Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

    Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

    Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

    Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

    Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

    Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

    Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

    Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

    Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

    Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.



    NGUYỄN THỊ HẬU
    (Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)
    Nguồn: http://diendankienthuc.net.

    Kết bạn với mình ở nick facebook nhé!

    www.facebook.com/profile.php?id=100005888501320




  8. #8
    vipqh_daikapro is offline Thành viên
    Join Date
    Nov 2011
    Bài gởi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 1 Time in 1 Post

    Học tập suôt đời!

    Chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ. Những người lái đò bên con sông kia vẫn luôn miệt mài, cặm cụi chở những đợt khách cuối cùng sang sông. Mồ hôi họ đã rơi trên tấm ván đò cũ kĩ. Cuộc sống quá bận rộn, có quá nhiều việc phải lo làm tôi không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, quan tâm đến những người xung quanh. Giờ ngồi một mình, nhìn cô lái đò má ửng hồng, như đâu đây hình ảnh của thầy cô đã dạy tôi. Tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ, như người lái đó chở khách sang sông, từng thế hệ này đến thế hệ khác, đưa chúng tôi- thế hệ trẻ cập bến tương lai, đi đến những chân trời rộng mở, mở ra cả hòai bão, ước mơ cho chúng tôi.

    Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức.Dòng sông vẫn cứ êm trôi... Tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông ? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi...Thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức chp chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế mà, có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò? Nói đến đây, tôi bùi ngùi nhớ lại ngày xưa năm ấy, cách đây ba năm...

    Hôm ấy, trời mưa tầm tã, lại vào mùa giá rét. Mẹ rước trễ nên tôi đứng đợi một mình với nỗi lạnh buốt. Chờ hòai chẳng thấy mẹ đến, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, một bóng áo mưa từ cổng trường lao về phía tôi. Hóa ra là thầy chủ nhiệm. Thầy đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà xa. Phút chốc thầy đã chở tôi ra đường, gò tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. Đến nhà, tôi thấy mặt thầy tái lại, môi tím rung rung. Không màng tới sự giá buốt, thầy đưa dầu và khăn cho tôi. Đã có bố tôi ở nhà, nên thầy cũng yên tâm. Mưa chưa dứt, thầy hối hả ra về. Tôi nhìn theo mà lòng đầy cảm động. Dù có khôn lớn vào đời, mãi mãi tôi khắc ghi kỉ niệm này và hình ảnh thầy, tấm lòng thầy thật cao cả biết bao!


    Một dòng đời - một dòng sông
    Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
    Muốn qua sông phải có đò
    Đường đời muốn bước phải nhờ người đưa ...


    Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới. Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ.


    Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai.

    Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi. lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau.
    Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
    Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
    Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
    Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?



    Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời. Làm nhà giáo phải quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác. Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài những con sóng đã đi qua. Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, con đò về bến cũ. Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy - sang sông!


    Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
    Con mới hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại.
    Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
    Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương



    Làm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết còn vương tơ... Ôi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ đến khi lớn khôn, bầy học trò nhỏ hôm nay mới hiểu được tình cảm của thầy cô dành ch

    No Avatar

    thachoem72

     22:52, 2nd Nov 2012 #13873 

    hay


    Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  9. The Following User Says Thank You to vipqh_daikapro For This Useful Post:


Chủ đề giống nhau

  1. Trả lời: 10
    Bài mới gởi: 04-11-11, 10:30 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 27-11-10, 09:24 PM
  3. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 23-11-10, 09:50 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 06-11-10, 01:05 PM
  5. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 23-07-10, 05:18 PM

Tags for this Thread

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •