kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Ðề tài: Bài học cuộc sống rút ra từ lời tâm sự của Helen Keler: "tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giầy

  1. #1
    baba_chanh is offline Thành viên
    Join Date
    Mar 2010
    Bài gởi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Smile Bài học cuộc sống rút ra từ lời tâm sự của Helen Keler: "tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giầy


  2. #2
    bichngoc's Avatar
    bichngoc is offline Thành viên
    Join Date
    Aug 2009
    Bài gởi
    268
    Thanks
    258
    Thanked 450 Times in 163 Posts

    Học tập suôt đời!

    Trích Nguyên văn bởi baba_chanh View Post
    bài học cuộc sống rút ra từ lời tâm sự của nhà văn mĩ helen keler:
    "tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giầy
    Em có hỏi người ta thì được trả lời như sau:

    * Mở bài và Kết bài tự làm.

    * Thân bài:

    1/ Giải thích nội dung câu nói:

    - Tôi đã khóc vì không có giày để đi: Thất vọng, than thở về nỗi khổ đau, thiệt thòi của bản thân.

    - Cho đến khi nhìn thấy người không có chân để đi giày: Không than thở thất vọng nữa khi nhìn thấy người còn khổ hơn mình.

    - Lời khuyên ẩn sau câu nói: Hãy sống lạc quan và quan tâm đến những người xung quanh, đừng quá buồn rầu vì nỗi đau khổ của bản thân, vì thế gian còn nhiều người đau khổ hơn.


    2/ Bình luận: Câu nói chứa đựng triết lý sống đúng đắn, nhân văn.

    - Thật vậy, sống lạc quan, biết quan tâm chia sẻ với người khác sẽ:

    + Giúp bản thân nhanh chóng vượt qua những nỗi đau trong cuộc sống, biết vươn lên, đứng dậy sau những lần gục ngã.

    + Lạc quan giúp con người sống có ích hơn, có thể tác động, giúp đỡ người khác sống lạc quan.

    + Lạc quan có thể cải tạo được hoàn cảnh, hạn chế được hậu quả của những chuyện xấu, biến chuyện dở thành chuyện hay.

    + Lấy dẫn chứng những tấm gương vượt khó ...

    - Trái lại, sống bi quan sẽ đem lại nhiều điều bất lợi cho cuộc sống con người:

    + Bi quan sẽ khiến con người chìm đắm trong đau khổ, bế tắc trong cuộc sống, không tìm ra lối thoát, gục ngã.

    + Bi quan khiến người ta chỉ biết nghĩ đến nỗi đau khổ của riêng mình, sống ích kỉ mà quên đi hoặc không biết xung quanh ta có bao người còn khổ hơn.

    + Dẫn chứng: hiện tượng thanh niên tự tử do thất tình hoặc chán nản chuyện học hành thi cử...

    3/ Bài học rút ra:

    - Sống cần biết rèn luyện lối sống, lối suy nghĩ lạc quan, nghị lực, ý chí vươn lên, vượt khó, vượt khổ...

    - Sống cần biết quan tâm, chia sẻ với những người xung quanh, học hỏi nhiều để khỏi suy nghĩ nông cạn.

    :waaaht: Nguồn: http://diendankienthuc.net.

  3. The Following User Says Thank You to bichngoc For This Useful Post:


  4. #3
    Bạch Việt's Avatar
    Bạch Việt is offline Thành viên được vinh danh
    Join Date
    May 2010
    Đến từ
    Trà Vinh
    Bài gởi
    1,737
    Thanks
    1,140
    Thanked 1,975 Times in 923 Posts
    Blog Entries
    15

    Học tập suôt đời!

    Bạn tham khảo bài này nhé

    Cuộc sống quả thật rất kì lạ. Có những con người sinh ra được hưởng đầy đủ mọi ưu ái vật chất và tinh thần. Nhưng lại có những người bất hạnh mất đi một phần ưu ái đó. Và trớ trêu thay khi những người có đầy đủ mọi thứ lại thường cảm thấy không thỏa mãn khi thiếu đi một thứ vật chất thông thường nào đó. Họ cứ mãi nghĩ về bản thân mình mà không biết rằng xung quanh còn có biết bao nhiêu người còn kém may mắn hơn mình rất nhiều. Nữ nhà văn Mĩ Hellen Keller đã từng như thế cho đến một ngày bà chợt nhận ra những may mắn mà mình được hưởng, bà tâm sự "Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày". Lời tâm sự chân thành đó đã đánh thức biết bao cảm xúc trong trái tim mỗi người.

    Không đề cập trực tiếp đến vấn đề hay nêu ra bài học, chỉ bằng một câu kể rất thực nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu xa, Hellen Keller đã khiến mọi người phải suy ngẫm, phải nhìn nhận lại những gì mình đang có để trân trọng, để giữ gìn.

    "Tôi đã khóc vì không có giày để đi" đó là một lời thú nhận rất chân thành, trung thực bởi lẽ đối với những người sống trong đủ đầy, quen có đủ mọi thứ thì sẽ cảm thấy buồn, thấy chán nản khi không có "giày" hay có thể nói là những phụ kiện vật chất cần thiết để làm đẹp cho mình, làm mình tự tin. Tôi đã thấy nhiều cô bé, cậu bé, nhiều bạn học sinh-những người sinh ra được nhận tình yêu thương của bố mẹ, được sống hạnh phúc, ấm no... trở nên bướng bĩnh, giận dỗi hay khóc vì bố mẹ không đáp ứng những nhu cầu của mình, thậm chí có những người nông nổi vì giận bố mẹ mà bỏ nhà đi hay làm bất cứ việc gì để được thứ mình muốn. Thế nhưng, họ đâu biết rằng ở ngoài xã hội, ở xung quanh chúng ta hay thậm chí ngay cạnh nhà bạn lại có những cảnh đời bất hạnh, tồn tại biết bao con người "không có chân để đi giày". Hình ảnh rất thực ấy nói về những người khuyết tật hay nói rộng ra là những người thiếu may mắn, những người sinh ra đã không được cuộc sống, được tạo hóa thương yêu để ban tặng những thứ cần thiết cho mỗi con người. Hai vế câu đối lập trong lời tâm sự của nhà văn Mĩ được kết nối với nhau bởi cụm từ "cho đến khi tôi nhìn thấy" giống như một sự nhận thức, một lời thức tỉnh đối với biết bao người. Sống trên đời đâu phải chỉ có riêng mình gặp khó khăn hay thiếu thốn. Hãy tự nhìn bên ngoài kia còn biết bao người kém may mắn hơn, họ không chỉ thiếu thốn vật chất, không chỉ thiếu thốn tình thương mà có người còn không thể tự chăm sóc mình, phải sống nhờ vào người khác hay phải nhận những ánh nhìn tội nghiệp của người xung quanh. Những người như vậy mới thực sự là kém may mắn, đáng để "khóc" hơn chúng ta.

    Đọc lời tâm sự của Hellen, tôi chợt nhớ đến người thầy giáo đáng kính Nguyễn Ngọc Ký - người bị tật nguyền đôi tay và phải dùng đôi chân của mình để tập viết. Đã nhiều lần, những khó khăn, vất vả, những lần bị chuột rút đến quặp cả bàn chân, đau đớn đến vã mồ hôi nhưng sức mạnh của niềm tin, sức mạnh được nhân lên cả với sự mặc cảm đối với cuộc sống đã giúp thầy "đứng vững", dũng cảm bước tiếp và trở thành một nhà giáo ưu tú. Hay những cậu học sinh bị mất đôi chân, những người mù hoặc không thể nói nhưng bằng trí óc, bằng những gì mà họ còn lại vẫn dũng cảm vượt qua khó khăn để sống tốt đẹp. Tôi tin chắc rằng không ít lần họ rơi nước mắt, không ít lần muốn bỏ cuộc nhưng họ vẫn can đảm, chính những gì họ đang thiếu hay không có đã thúc đẩy họ, đem đến sức mạnh giúp họ thành công. Vậy thì mỗi chúng ta, những người có đầy đủ chân tay, những người có thể lao động để nuôi sống mình tại sao phải buồn khi ta thiếu đi một đôi giày hay chiếc áo, chiếc quần? Hãy nhìn những tấm gương đó, hãy soi mình vào đó để tự hỏi và tự biết chúng ta hơn họ những gì nhưng lại thua họ những thứ căn bản này. Có một triết gia nổi tiếng đã nói rằng: "Tôi hạnh phúc vì có đủ cả tay lẫn chân". Được sinh ra trọn vẹn là một con người, được có thể bằng đôi tay và đôi chân để tự lao động, tự nuôi sống bản thân, kiếm được đồng tiền chính nghĩa đã là một hạnh phúc lớn nhất cả đời người! Đừng vì những thứ nhỏ nhất, những vật phòng thân bên ngoài mà tự cho mình là khổ, mà đánh mất sức mạnh của mình.

    Chỉ là một lời tâm sự, cảm nhận rút ra từ cuộc sống, từ thực tế mình quan sát nhưng Hellen Keller đã thức tỉnh, đã đánh lên một hồi chuông báo động cho những người chỉ chăm chăm nghĩ đến mình, ích kỉ hay tự ti. Lời tâm sự đó đã trở thành một bài học ý nghĩa một chiêm nghiệm sâu sắc không chỉ dành riêng cho một cá nhân nào mà là cho tất cả mọi người về một cuộc sống, một cách sống tích cực trong xã hội: Phải biết ơn cuộc sống ban cho ta những điều đáng quý, hãy trân trọng những gì mình đang có và cố gắng hết sức mình để giành lấy những gì mình mong muốn. Đừng bao giờ buông xuôi bởi "không có gì là không thể"! Hãy sống dũng cảm và kiên cường như cô bé Aya trải qua năm tháng bệnh tật, đã qua đời trong nước mắt thương tiếc của mọi người và những đóa hồng đỏ thắm bao quanh.
    Người chiến thắng cuối cùng chưa hẳn là người mạnh nhất mà là người có đủ niềm tin, dũng cảm và nghị lực nhất.

    Cuộc sống không lấy hết của ai điều gì và con đường đi đến thành công không phải bao giờ cũng trải đầy hoa hồng. Chính vì thế hãy sống tích cực để đến "khi chúng ta qua đời, mọi người khóc còn chúng ta cười". Nữ nhà văn Mĩ Hellen Keller thực sự đã tìm ra một chân lí cuộc sống, một cách sống đẹp, sống tốt và quan trọng hơn hết là để lại một bài học đáng quý cho tất cả chúng ta.

    ST
    Nguồn: http://diendankienthuc.net.

    Rise early, work hard, strike oil ^^

Chủ đề giống nhau

  1. Trả lời: 32
    Bài mới gởi: 05-03-13, 09:54 PM
  2. [Văn 9]Nghị luận xã hội
    By Cozy in forum Văn học 9
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 13-02-11, 10:45 AM
  3. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 27-01-11, 09:55 AM
  4. Nghị lực phi thường của cô học trò nghèo giỏi Anh văn
    By Butnghien in forum Gương sáng giáo dục
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 07-07-10, 08:42 AM
  5. Lời văn nghệ thuật trong tác phẩm văn học
    By Dĩ Vãng 10 in forum Lý luận - Phê bình Văn học
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 26-01-10, 10:44 PM

Tags for this Thread

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •